Skip Ribbon Commands
Skip to main content

Trong các khu rừng ôn đới ở châu Âu, các loài thực vật ít phổ biến đang được thay thế bằng các loài phổ biến hơn. Một nhóm các nhà nghiên cứu quốc tế do Trung tâm Nghiên cứu Đa dạng sinh học Tích hợp (iDiv) và Đại học Martin Luther Halle-Wittenberg (MLU) dẫn đầu đã nhận thấy sự phát triển này có thể liên quan đến sự lắng đọng nitơ tăng lên.



Kết quả nghiên cứu đã được công bố trên tạp chí Nature Ecology & Evolution.

Số lượng các loài động vật và thực vật đang giảm trên toàn cầu. Ngược lại, đôi khi có những xu hướng trái ngược nhau trong các hệ sinh thái địa phương riêng lẻ, nơi có thể có bằng chứng về sự gia tăng phong phú của loài (số lượng loài). Làm thế nào có thể giải thích mâu thuẫn này, và lý do là gì?

Sử dụng dữ liệu từ 68 địa điểm khác nhau trong các khu rừng ôn đới ở châu Âu - bao gồm các khu rừng ở Thuringia, Sachsen-Anhalt và Bavaria – các nhà khoa học đã điều tra sự đa dạng của các loài thực vật lớp thảo mộc đã thay đổi như thế nào trong nhiều thập kỷ qua. Trong phạm vi này, các nhà nghiên cứu đã phải đánh giá trữ lượng của 1.162 loài thực vật khác nhau. Tập hợp dữ liệu này được biên soạn bởi một mạng lưới các nhà sinh thái rừng, được gọi là ForestREplot. Mạng lưới này có lợi thế là các chuyên gia về địa điểm thực tế có thể góp ý nếu có gì đó không rõ ràng, và do đó khác với nhiều cơ sở dữ liệu lớn khác.

Việc phân tích các dữ liệu được thực hiện bởi Trung tâm tổng hợp sDiv của iDiv. Các nhà khoa học nhận thấy các loài thực vật có phạm vi địa lý nhỏ, thường chỉ được tìm thấy trong một vài khu rừng, có xu hướng tăng nguy cơ tuyệt chủng trong các khu rừng tương ứng. Các loài có phạm vi địa lý nhỏ thường là những loài thích nghi với tương đối ít chất dinh dưỡng trong đất.

Theo các nhà khoa học, sự lắng đọng nitơ lâu dài và quá mức ở nhiều nơi ở châu Âu có liên quan đến nguy cơ tuyệt chủng của loài này. Ngược lại, các loài thực vật thích đất giàu dinh dưỡng, chẳng hạn như cây tầm ma và cây dâu đen – loài cây sinh trưởng nhanh hơn dưới nguồn cung cấp dinh dưỡng cao hơn và bây giờ có lợi thế cạnh tranh bất ngờ.

Trong khi các loài có phạm vi địa lý nhỏ đã biến mất, các loài phổ biến rộng rãi, yêu thích nitơ và đôi khi các loài kỳ lạ đang gia tăng. Do đó, đa dạng sinh học trung bình của các khu rừng riêng lẻ không thực sự giảm. Tuy nhiên, đa dạng sinh học của quần xã sinh vật đã giảm  4% trong những thập kỷ qua, do các loài có phạm vi địa lý nhỏ thường bị mất. Tuy nhiên, các nhà khoa học chỉ ra nhiều địa điểm điều tra nằm trong khu vực được bảo vệ và nếu điều tra khu vực  sử dụng cho lâm nghiệp thì sự suy giảm có thể còn lớn hơn.

Việc mất đi các loài ít phổ biến hơn có tác động đến hệ sinh thái. Nếu các loài thực vật riêng lẻ biến mất, một số loài côn trùng và sinh vật đất cũng biến mất theo. Và đồng hóa quần thể thực vật khu vực càng xa, các hệ sinh thái này càng kém hiệu quả tương tác với các điều kiện môi trường thay đổi. Các nhà khoa học cho rằng cần phải giảm lắng đọng nitơ để giảm sự tuyệt chủng của các loài có phạm vi địa lý nhỏ. Những loài này đóng một vai trò quan trọng trong khả năng của hệ sinh thái rừng để thích nghi với điều kiện môi trường thay đổi.

M.H (Theo EurekAlert)



28358